PDA

View Full Version : Ai Bắc Nhịp Cầu - Trần Thị Bảo Châu



Pages : 1 2 3 4 [5] 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17

Nhím Hoàng Kim
05-28-2007, 05:09 PM
Chương 5


Phương Phi nhấn chuông , cô chờ 1 hồi mới thấy chi. Bờ ra mở cổng

Bờ chép miệng

- chị đang pha cà phê cho Hãn nên nghe chuông mà không ra ngay được

Phi mỉm cười

- Em chờ được mà chị.

bờ kéo tay Phi

- vừa thức dậy là ông trời con đã hỏi em tới chưa . Chị nói nhỏ nghen , cậu ta khó chịu , dễ ghét lắm . Em đúng là xăm mình khi nhận lời cô Nhận

Phương Phi nói

- Em rất quý cô Nhận , nên không thể từ chối đề nghị của cô ấy , hơn nữa thấy anh Hãn cũng tội nghiệp

Bờ đặt tay lên miệng

- Suỵt! Trước mặt ông trời con , em nhớ đừng nói những tiếng như "tội nghiệp" hay "thương hại" nghen

Phương Phi hạ giọng

- Cậu trời đâu rồi chị ?

Bờ bĩu môi

- Đang ngồi trước máy tính chơi ... meo , chơi chát gì đó . Nếu không thì gọi điện cho bồ . Bồ mà không nghe th` trút hết bực dọc vào kẻ ăn người ở trong nhà là chị. Giờ có thêm em , đỡ khổ thân chị một chút

Đến bên phòng của Hãn , Phương Phi lên tiếng

- Tôi đã tới rồi

Bên trong im lặng , Bờ nheo mắt với Phi trước khi xuống bếp

- Nhịn nhục và kiên trì là lời khuyên chị dành cho em

Phi chờ 1 vài phút rồi mới gọi tiếp

- Anh Hãn ơi!

Và nghe ngay tiếng gắt gỏng

- Vào đây!

Phương Phi đẩy cửa rộng ra . Ngồi trên xe lăn mắt dán vào màn hình máy tính , tay nhấp chuột , Hãn hằn học

- Làm gì gào to thế ?

Phương Phi độp lại ngay

- Tôi gọi anh chớ không hề gào

- Mai mốt tới cho đúng giờ , dù tôi chưa thức dậy . Rõ chưa!

- Cô Nhận bảo tôi 9 giờ sáng . tôi tới đúng giờ mà

Hãn quay phắt cái xe lăn lại

- Nhưng em là người giúp việc của tôi , phải nghe theo lời yêu cầu của tôi . Nhớ đúng 6 giờ phải có mặt

Phương Phi nóng mũi

- Tôi không phải người giúp việc của anh . Tôi vì quý cô Nhận , nên đã nhận lời giúp anh trong việc chữa bệnh . Anh không được quát nạt tôi đâu

Dứt lời , Phi khoanh tay , quắc mắt nhìn xoáy vào mặt Hãn

Hãn cố tránh ánh mắt dữ dội đó . Môi nhếch lên anh hỏi

- Giúp tôi chữa bệnh ? Em nghĩ mình có khả năng và bản lĩnh làm được chuyện đó sao ?

Phương Phi gằn

- Vì cô Nhận , tôi sẽ cố hết sức , nhưng kết quả thuộc về anh , nếu anh có bản lĩnh

Hãn vênh váo

- tôi có nói mình sẽ chịu luyện tập à ? Thật buồn cười . Tội gì tôi phải chịu cực khi gia đình tôi thừa tiền của để thuê những người như cô em làm tay làm chân cho tôi

- Anh đúng là tự cao . Tôi thấy thái độ của anh và đề nghị cô Nhận đối với tôi thật mâu thuẫn ...

Hãn ngắt lời cô

- Thì sao ? Chưa chi em đã nản rồi à ?

Phương Phi từ tốn đáp

- tôi chưa bao giờ nản trước bất cứ khó khăn nào

- Nhưng bảo đảm em sè gục trước tôi . Hãy đợi đấy!

Phương Phi nhìn Hãn ngạc nhiên

- Sao anh lại nói những lời đầy thách thức như vậy . Nếu tôi gục trước anh , anh sẽ được gì khi tôi là 1 con bé đáng tuổi em anh ?

Hãn làm thinh . Hình như anh bối rối vì câu hỏi của Phương Phi thì phải

Phất tay , anh ra lệnh

- Dọn dẹp căn phòng này gọn lại cho tôi

Dứt lời , anh lầm lì nhìn vào máy hình . Phương Phi nhún vai . Cô xấp mền gối trên giường , mở toang cửa sổ và kéo màn cho ánh sáng ùa vào phòng

Hãn giận dữ quát

- Đóng lại ngay ! Chói quá!

Phương Phi thản nhiên

- Anh sợ ánh sáng à ? Hèn chi người cứ xanh rớt như ... ma cà rồng thiếu máu

Hãn rít lên

- Em nói cái gì ?

Phi chậm rãi

- Tôi nói trông anh xanh rớt như ma cà rồng thiếu máu . Anh cần phải phơi nắng mỗi ngày cho cứng cáp , khoẻ mạnh hơn

Hãn nghiến răng

- Hừ! Vẽ chuyện! Tôi bảo em kéo màn lại ngay

Phương Phi hạ giọng

- Đóng lại ngột ngạt lắm , tăm tối lắm . Anh vì tôi 1 lần thôi , được không ?

Hãn cộc lốc

- Không

Phương Phi chớp mi , cô kéo màn cửa lại

- Không thì thôi , làm gì anh cộc lốc thế ? Dịu dàng vẫn làm người nghe dễ chịu hơn mà

Hãn hơi quê , song anh vẫn vênh váo

- Tôi là thế đó . Chịu không nổi thì xéo đi

Phương Phi quẹt mũi , giọng tỉnh như thật

- Trước đây , tôi từng bán cá ngoài chợ. Anh có cộc lốc , hay càu nhàu cỡ nào cũng thua xa mấy bà đồng nghiệp ngoài chợ của tôi . Tôi thừa sức chịu nổi mấy câu nhẹ hều đó . Chỉ sợ anh quen tật cáu gắt với người yêu thì khổ.

Nghiêng đầu nhìn Hãn , Phương Phi nói tiếp

- Ng` yêu của anh vừa đẹp vừa sang trọng , chắc chị ấy không quen nghe những lời chan chát như vừa rồi đâu

Hãn mím môi làm thinh . Thấy vậy , Phương Phi lấn tới

- Ng` yêu của anh đẹp thật . Xưa kia chắc anh tốn không ít công sức , thời gian mới lọt vào mắt xanh của chị ấy

Hãn khó chịu

- Tò mò ! Bộ với ai , em cũng hỏi cũng nói những câu vô duyên như vậy hả?

Phi so vai

- Đâu có . Chỉ với những người dễ ghét tôi mới tò mò và vô duyên cho bõ ghét thôi

Hãn khinh khỉnh

- Đúng là miệng lưỡi .. hàng cá

Phương Phi nói

- Bán cá cũng là 1 nghề lương thiện đấy anh ạ.

Hãn cười khẩy

- Thế sao em không tiếp tục bán cá nữa ?

Phương Phi tủm tỉm

- Tại tôi nhận lỜi nhờ vả của cô Nhận chăm sóc anh . Giữa cá và người tôi chỉ được chọn 1 mà thôi

Hãn đỏ mặt

- Nói như vậy là em xúc phạm tôi

Phương Phi ngơ ngác

- Làm gì có . Tôi chỉ giải thích tại sao phải nghỉ bán cá thôi . ANh đừng hiểu lầm

Mặc kê. Hãn phừng phừng lửa giận , Phương Phi gom những đĩa CD xếp vào kệ.

Hãn ... sướng thật! Nhìn chồng đĩa của anh ta , Phi không khỏi ganh tỵ. Là con nhà giàu quả là có khác

Điện thoại reo , thay vì lăn xe đến để nhấc maý , Hãn ngồi 1 chỗ ra lệnh

- Đứng đó làm gì ? Mau đưa máy cho tôi

Phương Phi đành làm theo lệnh của anh ta . Không muốn nghe chuyện của người khác , Phương Phi lững thững xuống bếp

Nhà bà Nhận vừa được sửa sang lại trông nhừ mới hoàn toàn

Thấy Phi , Bờ hỏi ngay

- Bị cậu trời đuổi xuống đây hả?

- Dạ không . Ông ta đang nghe điện thoại nên em xuống đây

- Điện của ai vậy?

- Em không biết , nhưng thấy mặt ổng tươi rói

Bờ trề môi

- Chắc bồ gọi rồi . Xì! Đúng là sớm nắng chiều mưa

Phương Phi tò mò

- Nghĩa là sao chi. Bờ ?

Bờ buông 1 câu

- Là chán ngắt ! Yêu đương bồ bịch gì ma 1 ngày thương thì hết 3, 4 ngày giận . Mỗi lần giận cả nhà phải chịu đựng sự lên cơn của cậu trời

Phương Phi hỏi

- Thường thì lỗi của ai ?

- Ôi dào! Tại anh tại ả , tại cả đôi đường . Hãn là cậu trời thì Thiên Ân cũng là cô trời . Chả ai nhường nhịn , chiều chuộng ai . Mà chị có cảm giác Thiên Ân muốn bỏ cậu Hãn

Phương Phi buột miệng

- Vì anh Hãn bị như vậy à ?

Bờ gật đầu

- Chớ sao nữa . Đâu ai muốn rước khổ về cho mình . Tưởng tượng lấy 1 ông chồng què ai mà không hãi , nhất là phận tiểu thư như cô Thiên Ân . Nhà giàu , đẹp , chắc chắn có nhiều người theo Ân chớ không mỗi công tử què nhà này

Phương Phi chợt ái ngại khi nghe Bờ độc miệng như vậy

Cô nói

- Nếu chịu khó tập luyện , anh Hãn sẽ trở lại bình thường mấy hồi

Bờ chép miệng

- Thì đó ... Quan trọng là cậu trời có chịu khó hay không kìa . "Cậu trời" đòi khi tập phải có "cô trời" kề cận 1 bên để động viên tinh thần . "Cô trời" không chịu , thế là ...

Hạ giọng xuống , Bờ nói tiếp

- CHắc cô Nhận muốn em thế chỗ Thiên Ân . Cổ muốn em ở kế bên canh chừng cậu trời như canh chừng em bé

Phương Phi im lặng . Chi. Bờ quả không sai . Hôm bà Nhận sang nói chuyện với mẹ và nội , Phi đã linh cảm chuyện có dính líu tới mình . Đến khi bà Nhận về , nội đã gọi Phi lại kể đầu đuôi cớ sự và muốn biết ý của Phi

Phương Phi dám từ chối hay sao khi mới đây gia đình bà Nhận đã nhận chi. Hoài vào làm việc . Bà Nhận còn bảo Hãn rất cảm kích vì Phi đã giúp anh nên muốn được cô chăm sóc mỗi khi anh tập vật lý trị liệu . Nhưng trước những gì vừa xảy ra , Phi thấy không đúng như vậy

Có thể chính Hãn đề nghị mẹ thuê cô , song không phải vì anh cảm kích , trái lại vì anh ghét Phi thì đúng hơn

Chi. Bờ từng nói mỗi khi bực dọc , Hãn thường trút hết hậm hực sang người khác . Chi. Bờ đã quá nhàm những trò của anh , có lẽ vì vậy Hãn muốn tìm cho mình nạn nhân mới cũng nên

Thật ra , sau khi nghe mẹ và nôi nói xong , Phương Phi khổ tâm hết sức . Dù quý bà Nhận , nhưng nghĩ tới Hãn , nhớ vẻ lầm lì khó chịu của anh , Phi thấy ngại quá . Giờ thì cái sự ngại đó có cơ sở rồi . Phi sẽ bị cậu trời hành cho mà xem . Ôi chao! Lẽ nào Hãn lại nhỏ mọn đến thế nhỉ.

Giọng Hãn vang lên ầm ĩ

- Phi đâu ?

Nhún vai cô trở vào phòng Hãn . Ngồi trên xe, 2 tay đặt lên 2 bên thành ghế như vua đang ngự trên ngai vàng , Hãn lạnh lùng

- Lấy trong tủ áo cái áo màu vàng và cái quần xám đen ra ủi cho tôi

Phương Phi lắc đầu

- Xin lỗi . Tôi không làm được đó đâu

Hãn trợn mắt

- Caí gì ? Em được trả tiền để phụ trách tôi đấy . Đừng có ra vẻ ta đây được quyền lựa chọn nha. Hừm! Ủi quần áo là việc quá nhẹ rồi còn gì

Phương Phi phản ứng

- việc đó thì nhẹ thật , nhưng cách nói của anh nghe nặng như đá . Không ai muốn làm việc với 1 người lúc nào cũng quyền hành trịch thượng như vậy

Hãn nhếch môi

- Hay lắm . Em lúc nào cũng khiến tôi ngạc nhiên . Vậy thì "này cô bé , cô làm ơn ủi hộ anh bộ quần áo nhé" . Nhẹ nhàng như vậy được chưa ?

Phương Phi thản nhiên

- Anh nhờ , tôi rất sẵn sàng . Chớ ra lệnh thì còn khuya

Đến bên tủ , Phi lấy đúng cái áo màu vàng và cái quần tây màu xám đen ra . Ngắm tới ngắm lui , cô phán 1 câu

- Vẫn còn thẳng thớm và thơm ngát , đâu cần phải ủi . mà hỏi thật nha , anh định đi đâu à ?

Hãn gật đầu

- đúng vậy . Va em sẽ đi với tôi . Nếu không cần ủi quần áo thì thôi . Em về nhà sửa soạn cho thật đẹp vào . 10 phút nữa có mặt

Phi kêu lên

- Đi đâu ? Tôi có quyền được biết chứ ?

Hãn nhếch môi

- Đi chơi . Và em không được từ chối

Phương Phi nhìn đồng hồ

- Vần còn trong giờ làm việc . Tôi sẽ đi với anh

Về nhà , Phi đứng trước gương . Cô làm gì có quần áo đẹp để diện vào . Thôi thì cứ mặc bộ mới nhất vậy

Mở tủ , lấy cái quần jean lửng , cái áo thun trắng , Phi ướm tới ướm lui rồi mặc vào . Trông không đến nỗi tệ, nhưng không thể nào thật đẹp như Hãn muốn

Mà cớ gì Phi phảI làm theo đúng ý muốn của Hãn chứ . Môi hơi bĩu ra , Phương Phi nhón tay lấy cái kẹp hình trái tim lấp lánh những hạt giả đá của chi. Thư Hoài cài vào tóc . với cô như vầy là điệu rồi

Giọng bà Túy vang lên

- Lần đầu đi với người ta phải cẩn thận , ý tứ để lỡ xảy ra chuyện gì phiền phức lắm . Nhớ đừng đổ bướng lên đấy!

Phương Phi ậm ự.

- Con sẽ ráng làm tròn bổn phận

Bà Tuý thì thào

- Cô Nhận hứa sẽ tạm ứng trước 1 số tiền để chi. Hoài mua 1 cái xe Tàu đi làm cho đỡ cực . Con cố giúp chi. Hoài , con nhé

Phương Phi trợn mắt

- Lỡ như giữa chừng con làm không nổi nữa thì sao ? Ở nhà đừng tạo cho con 1 áp lực như vậy chứ

Bà Tuý ôn tồn

- Nội tin tưởng ở con mà

Phương Phi chợt bực bội vô cùng . Cô xỏ chân vào đôi sabô cũng bằng vải jean rồi hối hả đi sang nhà Hãn

Ba mẹ có 2 đứa con gái , nhưng Phương Phi lãnh hết mọi việc nặng trong nhà , còn Thư Hoài ưu tiên được miễn mọi thứ vì sức khoẻ kém . Phi không ganh tỵ với chị , nhưng bữa nay Phi chợt ấm ức

Mà thôi , hãy gạt chuyện đó qua 1 bên . Hãy xem lão cậu trời đi đâu đây

Vào sân , Phi đã thấy Hãn chỉnh tề trong chiếc sơ mi màu vàng tươi rói . Anh ta khoanh tay ngồi trên xe và hất mặt nhìn Phi như dò xét , đánh giá rồi bật giọng

- Như vầy là đẹp rồi à ? Hừ! Nhìn em giống như sắp đi pinic . Sao quê mùa quá vậy ?

Phương Phi nóng rần cả mặt , cô ấp úng

- Nếu anh không thích thì tôi ở nhà

- Sao nhiều tự ái thế ? Tôi có bảo không thích đâu . Quê mùa cũng là 1 kiểu ăn mặc đó chứ

Phi mím môi . Cô muốn ... độp lại Hãn 1 câu thật đau lắm , nhưng nhớ lời nội dặn không được bướng , cô đành thôi

Taxi tới , Phi đẩy Hãn ra , phụ tài xế nhấc anh vào xe , phụ xếp xe , bỏ vào cốp taxi rồi mới lên ngồi kế Hãn

Anh bảo tài xế cho xe chạy vòng vòng . Tới trung tâm Sài Gòn , Hãn vẫn yêu cầu xe chạy loanh quanh các đường phố . Ngồi trong taxi , Hãn nhìn ra ngoài với vẻ háo hức rất trẻ con

Anh chợt hỏi

- Đã bao lâu tôi không được đi trên những con phố kia em biết không ?

Vẫn còn bực bội vì những lời chê của Hãn , nên Phi miễn cưỡng trả lời

- Chắc từ lúc anh bị tai nạn

Hãn lắc đầu

- Không. Phải trước đó nữa kìa

- Vậy thì tôi không biết rồi

Hãn trầm giọng :

- Trước ngày đi Úc học 1 bữa, tôi và Ân đã ngồi với nhau trong quán Hoàng Tử . Tới hôm nay chắc phải gần 4 năm . 4 năm, khoảng thời gian không dài so với 1 đời người, nhưng sao nó cứ như xa lắm khi nhớ lại . Tôi ao ước 1 lần thôi được bước đi trên vỉa hè kia như trước đây tôi từng đi với người yêu, với bạn bè .

Phương Phi nhỏ nhẹ:

- Nếu chịu khó tập luyện, anh sẽ đi được .

Hãn cười nhạt:

- Tôi đâu phải trẻ con mà em dỗ ngọt . Đi lại được à ? À, em đã nghe 1 bài hát như vầy chưa: "Em có biết 1 ngày mặt trời không mọc ở phía Đông, không lặn ở phía Tây ..."

Hãn nhếch môi:

- Làm gì có 1 ngày như thế . Bởi vậy với tôi chuyện đi được là hoang tưởng .

Phương Phi lầm bầm:

- Chưa làm đã sợ thất bại . Đúng là không có bản lĩnh .

- Em vừa nói gì đó ?

- Có gì đâu . Tôi chợt nhớ tới 1 quảng cáo có đề cập tới bản lĩnh đàn ông hiện đại .

Hãn sa sầm mặt:

- Hừ! Thật nhảm nhí!

2 người rơi vào yên lặng . Tới góc 1 ngã tư, Hãn bảo ngừng taxi .

Ngồi vào xe lăn, anh bắt Phi đẩy mình trên vỉa hè đông người, thay vì tự điều khiển xe .

Ngang quán cà phê Hoàng Tử, Hãn bảo:

- Vào đây!

Phương Phi lẳng lặng làm theo ý Hãn . Cô đẩy xe vào trong, theo tay chỉ của Hãn, Phi đưa anh tới bàn kê sát vách . Nơi đây có thể nhìn ra bên ngoài qua những tấm kiếng trong suốt .

Hãn hất hàm:

- Em ngồi xuống đi .

Đối diện với Hãn, Phi không thoải mái chút nào, khi nghĩ chỗ cô đang ngồi lẽ ra là của người khác . Hãn hỏi:

- Em uống gì ?

Phương Phi đan 2 tay vào nhau . Đây là lần đầu cô vào 1 quán cà phê sang trọng thế này, đã vậy lại vào với 1 người đàn ông, nên tự nhiên dù không muốn cô cũng đâm ra ngại ngùng .

Hãn dài giọng:

- Em bối rối trước tôi à ? Dường như đó đâu phải tính cách của em .

Phương Phi chống chế:

- Tôi đang nghĩ tới chuyện khác, chớ anh thì đâu có gì để tôi phải bối rối .

Rồi Phi nói tiếp:

- Tôi sẽ uống cà phê ...

Hãn gật gù:

- Tốt! Như vậy mới đúng là em chớ .

Đợi người phục vụ tới, Hãn gọi 2 cà phê đen rồi hỏi:

- Em mới vào đây lần đầu phải không ?

Phương Phi gật đầu:

- Đúng vậy . Những nơi thế này đâu phải sân chơi của dân sinh viên nghèo như tôi .

Hãn ngạo nghễ:

- Ra thế! Tôi cũng hân hạnh là người đầu tiên mời em uống cà phê ở đây .

Phương Phi cười khẩy:

- Tôi bị bắt ép chớ đâu phải được mời .

Hãn hơi nhíu mày:

- Em thích làm cụt hứng người khác lắm à .

Phương Phi vuốt tóc:

- Trái lại là khác . Tôi rất biết điều khi đã làm theo ... lệnh của anh, dù trong lòng không thích chút nào .

- Chỗ này tuyệt như vầy sao em lại không thích nhỉ ?

Đợi người phục vụ đặt 2 tách cà phê xuống rồi quay lưng đi xong, Phương Phi mới nói:

- Đúng là tuyệt thật, nhưng cái ghế tôi đang ngồi không dành cho tôi . Chỉ nghĩ như thế, tôi đã thấy khó chịu .

Hãn khuấy nhẹ tách cà phê:

- Em nhạy cảm quá!

Phương Phi cũng khuấy cà phê . Cô kín đáo quan sát Hãn khi anh dõi mắt ra ngoài qua những tấm vách bằng kính . Hãn đang nghĩ gì nhỉ ? Sao bỗng dưng anh chịu ra ngoài, đã thế còn vào quán nơi anh sẽ là mục tiêu của những cặp mắt tò mò . Ngồi cạnh Hãn, Phi đã nhận được những nụ cười đầy ẩn ý, những ánh nhìn nửa như riễu cợt nửa như thương hại . Có lẽ thiên hạ hiểu lầm mối quan hệ của Phi và Hãn rồi . Mà nếu Phi là người yêu của Hãn thì sao nhỉ ? Lẽ nào cô thật tội nghiệp khi yêu 1 người tàn tật .

Phương Phi nhấp 1 tí cà phê . Chị Bờ dã nói từ khi bị tai nạn, Hãn chưa 1 lần ra khỏi nhà . Anh tự giam mình không tiếp xúc với người quen, với bạn bè . Suốt ngày Hãn chỉ mong đợi mỗi Thiên Ân, nhưng những cuộc ghé thăm của cô nàng mỗi lúc 1 thưa với rất nhiều lý do đã khiến anh ngày càng héo rũ . Ân là hy vọng của Hãn, cô ta quá hiểu rõ điều đó nên thỉnh thoảng, dăm 3 ngày lại gọi điện chuyện trò kiểu như ban bố cho Hãn chút tình để vui sống .

Vừa rồi, chả hiểu Thiên Ân đã nói gì mà Hãn lại chịu ra ngoài như vầy . Phương Phi không thôi thắc mắc về Hãn .

Ngay lúc đó, cửa quán mở ra . 1 nhóm hai ba người đàn ông bước vào . Hãn đưa tay lên như vẫy gọi . Cả nhóm bước về phía bàn Phi đang ngồi . Người vỗ vai, kẻ vò đầu Hãn rồi cả bọn đàn ông bật cười ha hả trước vẻ ngỡ ngàng của Phi .

1 gã đầu đinh trông thật ngầu lên tiếng:

- Khá lắm! Bọn tao không thất vọng vì mày . Trông vẫn phong độ như ngày nào nhỉ!

Gã kính cận nhìn Phi rồi nháy mắt hỏi Hãn:

- Ai thế kia Hãn ?

Hãn lơ đi không giới thiệu, dù Phi đã gật đầu chào .

- Ngồi xuống cả đi nào . Tao muốn ngắm tụi bây cho kỹ trước đã .

3 gã đàn ông mau chóng kéo thế xoay quanh bàn . Phương Phi cố nép vào vách bằng kính . Cô hơi bất ngờ vì Hãn tới đây vì những gã đực rựa này . Chắc đây là hàng vương tôn công tử nhìn đời bằng nửa con mắt như Hãn thôi . Tự nhiên Phi không mấy thiện cảm với họ . Cô giả vờ lơ đãng nhìn ra phố, nơi nắng vàng đang nhảy nhót trên những tàng cây, nhưng tai vẫn không bỏ sót câu nào .

Thì ra cú điện thoại Hãn nhận lúc ở nhà là của gã cận tên Huy, gã vừa ở Canada về và muốn họp mắt nhóm bạn cũ .

Phương Phi chợt nhột nhạt khi nghe 1 gã nói:

- Tao tưởng đi cùng mày là Thiên Ân chứ .

Giọng Hãn ngập ngừng:

- Giờ này Ân đâu có rảnh . Hơn nữa, đây là cuộc hội ngộ của bọn mình mà .

Gã đầu đinh nhìn Phi:

- Ngoài 4 đứa mình vẫn còn người lạ, bọn tao chưa biết tên .

Hãn dài giọng hài hước:

- À! Đây là Phương Phi . Cô nuôi giữ trẻ của tao . Mẹ tao cắt cử Phi theo để giám sát, chăm sóc tao đó . Tụi bây chào Phi đi .

Phương Phi gượng gạo cười trong khi gã đầu đinh mau mắn:

- Hi Phương Phi! Anh là Luyện, tên cận này là Huy, gã lầm lì kia là Cần, 3 đứa anh và Hãn là bạn thân . Rất mong được Phi chăm sóc như chăm sóc Hãn .

Phi so vai:

- Tôi hổng dám đâu .

Luyện tủm tỉm:

- Sao hiền thế ? Không khéo Hãn ăn hiếp cô giữ trẻ mất . Này! Nếu Hãn có gì không phải, em cứ mách anh Luyện nhé .

Hãn cười cười:

- Không dễ gì ăn hiếp ... cô Phi đâu mày .

Huy hấp háy mắt sau tròng kính:

- Nghĩa là đã ăn hiếp rồi nhưng không được ?

Cả bọn đàn ông cùng cười khiến Phi thấy mình lẻ loi khi ... lạc giữa rừng gươm chỉ mình cô là hoa .

Cũng đành chịu thôi chớ biết làm sao . Nhân nha từng chút cà phê, Phi lắng nghe bọn họ nói chuyện trên trời dưới đất .

Người nói nhiều nhất là Luyện, anh ta pha trò liên tục, kế tiếp là Huy, Hãn thỉnh thoảng có góp lời . Giọng điệu của anh cũng thoải mái, cởi mở chớ không lạnh lùng, kênh kiệu như những lúc nói với Phi . Duy 1 người nãy giờ im lặng là Cần . Phương Phi có cảm giác Cần phải miễn cưỡng ngồi đó chớ tâm trí anh ta đang gởi chỗ khác .

Huy chợt vỗ vai Cần:

- Nè! Ngồi với bọn tao mà đầu óc mày vẫn lo làm giàu hả ? Thời gian đúng là vàng bạc thật, nhưng vẫn có thứ quý hơn vàng bạc mà .

Cần chống chế:

- Mày nói thế chớ ta vẫn nghe tụi bây trò chuyện mà .

Luyện chép miệng:

- Nghe mà im re, hay thật .

Cần xoay tách cà phê:

- Đâu phải mỗi mình tao im re .

Phương Phi buột miệng:

- Tôi im vì không biết nói gì .

Cần gật gù:

- Thế vẫn hay hơn nói những điều vô nghĩa .

Luyện cau mày:

- Như thế nào thì gọi là những điều vô nghĩa ? Mày vẫn quen thói ngạo mạn khó ưa .

Hãn kêu lên:

- Thôi mà! 2 đứa bây lạ thật!

Huy cười ha ha:

- Có như vậy mới vui chớ . Này! Đề nghị 2 người nãy giờ im lặng hãy âm thầm thủ thỉ với nhau đi .

Phương Phi ức lắm:

- Anh đừng xúi bậy nghen ...

Huy sửa lại gọng kính, giọng nghiêm nghị:

- Anh đùa cho vui . Đừng giận nhé!

Nhìn đồng hồ, Cần nói:

- Tới giờ tao phải đi rồi .

Luyện bắt bẻ:

- Mày vẫn chưa nói lời nào với Hãn hết .

Cần thản nhiên:

- Nãy giờ thì chưa, nhưng những gì muốn nói với Hãn, tao vẫn nói qua điện thoại . Bữa nay tao không hứng thú lắm . Để hôm khác sẽ uống đến quắt cần câu với tụi bây .

Đứng dậy, Cần nhìn Phi:

- Chào nhé bé con . Nếu gặp lại chúng ta sẽ nói nhiều hơn .

Đợi Cần đi khuất, Luyện nói ngay:

- Cái thằng hợm hĩnh, bố láo!

Huy ôn tồn:

- Mày thông cảm, Cần mới chuyển công ty, đây là thời gian thử thách, nó bỏ việc nãy giờ vì bạn bè là đã nể nang lắm rồi .

Luyện vẫn chưa thôi:

- Thằng đó chỉ biết công việc, chớ biết gì tình nghĩa bạn bè . Nó chuyển sang công ty nào mày biết không Huy ?

- 1 công ty của Nhật, chuyên về các mặt hàng điện tử cao cấp . Công ty P.U.S.A .

Trán Hãn chợt cau lại:

- Không phải là công ty Thiên Ân đang làm đó chứ ?

Luyện cười cười:

- Phải thì sao ? Mày sợ gì nào ?

Hãn nhún vai:

- Tao chỉ ngạc nhiên thôi chớ sợ gì . Mày tức cười thật . Nếu Cần làm chung chỗ với Ân thì nó vội vàng là đúng . Áp lực công việc ở đó nặng lắm, không dễ bỏ đi trong giờ hành chính đâu .

Luyện gục gặc đầu ra chiều hiểu biết:

- Thiên Ân từng nói thế với mày chớ gì ? Phụ nữ bon chen vào những chỗ đấy tổ nhọc thân, mệt xác . Nếu là tao, tao không để Ân làm ở đó .

Huy lảng sang chuyện khác khi thấy mặt Hãn bắt đầu đỏ lên vì tự ái:

- Mẹ tao sẽ nấu vài ba món mừng tao đi xa về . Tới chừng đó, tao sẽ điện gọi từng đứa, không được vắng mặt đâu nha .

Hãn nói:

- Tới chừng đó hãy hay . Bây giờ tao về vì hết giờ làm việc của Phương Phi rồi .

Luyện trợn mắt ngạc nhiên:

- Làm việt theo giờ à ? Tinh vi thật . Thế em có chạy sô không Phương Phi ?

Phương Phi làm thinh . Cô ghét cay ghét đắng gã đầu đinh này nên giả lơ như không nghe gã hỏi .

Đến khi Hãn giục về 1 lần nữa, cô mới đứng dậy . Huy đẩy xe cho Hãn, nên cô phải đi phía sau với Luyện .

Gã ta tranh thủ tán tỉnh Phi:

- Nếu nãy giờ chỉ có 4 gã đàn ông chắc là buồn tẻ lắm .

Phi nói:

- Tôi có góp vui gì cho các anh đâu .

- Em ngồi im là đủ hay rồi . Hãn thật có mắt tinh đời, nên mới chọn được người ấn tượng như em làm bảo mẫu .

Phương Phi cười nửa miệng:

- Đây có phải là nói những lời vô nghĩa không ? Những lời anh Cần ám chỉ lúc nãy đó ?

Luyện hơi khựng lại . Anh ta làm thinh bước nhanh hơn cho kịp Huy và Hãn .

Phương Phi thở phào nhẹ nhõm . Cô thầm nhủ với lòng sẽ không để mình rơi vào tình huống như vừa rồi 1 lần nữa .

Đợi Hãn và Phi lên taxi xong, Huy mới nói:

- Hẹn gặp lần sau ở nhà tao . Nhớ ... cho Phương Phi theo với nha .

Taxi chạy nhưng Phi vẫn kịp thấy cái nhìn khinh khỉnh của Luyện ném vào mặt mình .

Bỗng dưng Phi buột miệng:

- Đó là những người bạn thân nhất của anh à ?

Hãn ậm ự:

- Em hỏi vậy với mục đích gì ?

- Tò mò!

Hãn kẻ cả:

- Em không chỉ tò mò suông đâu . Muốn nói gì thì nói đi .

Phương Phi nhìn ra cửa xe:

- Anh có 1 người bạn tốt và 1 người bạn xấu trong 3 người bạn đó .

Hãn riễu cợt:

- Em biết coi bói nữa à . Hay thật! Xấu hay tốt họ cũng là bạn tôi, không liên quan gì tới em .

Phương Phi chanh chua:

- Đúng vậy . Lần sau anh đừng bắt tôi theo hầu nữa . Thật không gì vô duyên bằng phải ngồi giữa những người lạ và phải nghe những điều vô nghĩa ...

Hãn ngắt ngang lời cô:

- Đó là công việc . Nếu không thích, em có quyền nghỉ . Tôi không ép .

Phương Phi nhấn mạnh:

- Công việc cô Nhận nhờ tôi là giúp anh trong chuyện tập vật lý trị liệu . Bắt đầu ngày mai, tôi nhất định sẽ làm được điều đó .

Hãn thách thức:

- Tôi cũng chờ xem em làm điều đó như thế nào .

Phương Phi im lặng . Cô chưa biết mình sẽ làm cách nào để Hãn đồng ý, nhưng cô tin chắc cô sẽ tìm ra cách sớm nhất .