PDA

View Full Version : Càn Long Hạ Giang Nam



Pages : 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 [26] 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65

Nhím Hoàng Kim
08-18-2007, 10:52 AM
Hồi 26
Du hoa viên đề tặng giai nhân từ
Náo tân phòng hy hước phong lưu thoại

Nội đó Quế Tiên là lớn, ai nấy đều nhường rút trước, Quế Tiên liền bước tới rút ra nhằm một cây xâm có đề bốn chữ "Xuân cảnh đào hoa", bèn ngâm bốn câu rằng:

Xuân ẫm đồ tô phước thọ miên,

Cảnh tân vật hoán hứng du nhiên,

Dào hồng ánh tựu yên chi điện,

Hoa khí xâm nhơn túy nhược tiên.

Quế Tiên ngâm rồi, ai nấy đều khen dậy, và nói rằng:

ấy là lời ăn tiếng nói của người lớn tuổi, dùng chữ cũng lão thành, vậy xin chị uống một chén nữa giúp vui cho cuộc rượu.

Quế Tiên cứ đứng cười hoài, ai nấy xúm nhau ép mãl. Quế Tiên từ chối rằng mình yếu rượu, song bị ép quá

phải ráng uống, uống rồi thò đũa xuống gắp lên một miếng tuyết, lê, đưa ra ngâm rằng:

"Vỏ đá lê huê thâm bế môn"

Kế đó Diệu Tiên thò tay vào ống xâm rút ra nhằm một cây xâm có đề bốn chữ: "Phi hoa túy nguyệt" bèn ngâm bốn câu rằng:

Phi hồn thượng giáp diễm ngưng chi,

Hoa phấn hương lưu ngọc xĩ thì.

Túy hướng quỳnh lâu thiên tháp thượng,

Nguyệt quang là lựu chiếu hương ky.

Ngâm rồi cả bọn đều khen rằng:

ấy là cách thơ của phong lưu mỹ nừ, câu nào chữ nào cũng luyện, bài thơ trước của chị Quế Tiên là thơ lão thành, còn bài thơ của chị đây là thơ phong thái, phải uống ba chén.

Diệu Tiên chẳng từ chối chi hết, uống luôn một hơi ha chén,hai má đào thơ thớ càng ngó càng xinh, rồi gắp một miếng thịt gà giơ lên ngâm rằng:

Kẻ thinh kinh khởi oan ương mộng.

Ngâm vừa dứt tiếng, ai nấy đều vỗ tay cười rộ và nói rằng:

Thiệt rõ ràng là gà gáy làm cho giựt mình tỉnh giấc chiêm bao oan ương đó chút, vì ngày ngày hay mơ tưởng chồng ân ái khoái lạc đó.

Diệu Tiên nghe nói thì cứ làm thinh cười hoài. tới phiên Lan Tiên rút ra nhằm một cây xâm có hai câu, mỗi câu bốn chữ, câu đầu là: "Văn thái phong lưứ còn câu sau thì: "Tài cao bát đấứ, câu đầu thì phải ngâm ngũ ngôn tuyệt cú, câu sau thì tùy tiện, còn bổ tửu thì 'phải ngâm một câu bảy chữ, và một câu năm chữ, nếu khỏi. bị phạt, thì không thưởng rượu, nghĩ vì cực lòng mà ngâm thi ấy nên Lan Tiên ngâm rằng:

Văn đàn táng đỡm tâm,

Thái tháo trợ cao ngâm,

Phong xõ kinh nhơn cú.

Lưu hà túy thượng tâm

Ai nấy nghe dứt rồi thảy đều khen rằng:

Quả thiệt tài nhơn thinh khẩu, chẳng ai bì kịp, đáng để chỉ đứng đầu

Phụng Tiên nói:

Để coi còn một bài nữa thế nào tưởng có khi còn hay hơn nữa Lan Tiên nói:

Mấy người nhìều chuyện quá,. nếu còn bày chuyện nữa thì tôi không ngâm nữa đâu.

Ai nấy nghe nói đều làm thinh lẵng lặng. Lan Tiên bèn ngâm rằng:

Tài nhơn quảng lượng chánh kham khoa,

Cao xướng đề châm cú tợ hao,

Bát hỗ văn thành nhơn tận túy

Đấu lương chước vẫn y song sa

Ngâm rồi bèn gắp lên một miếng thanh mai, liền ngâm một câu bảy chữ rằng:

Mai tử thanh thanh thái thọ tiên.

Rồi lại ngâm một câu năm chữ rằng:

Thanh mai kham chữ tửu.

Tới phiên Quỳnh Tiên, thì Quỳnh Tiên đứng dậy nói rằng:

Tôi không ưa ngâm thơ, xin cho tôi kiếu.

Ai nấy đều nói:

Không đặng, vì đã có giao kết rõ ràng rồi, không lẽ mà kẻ vầy người khác, phải cứ theo đó mà làm, bằng không thì phạt ba chén lớn mà giúp vui cho cuộc làm thơ.

Quỳnh Tiên không biết làm sao cực chẳng đã. phải thò tay vào ống thi rút ra một cây xâm thảy có đề hai chữ: "Hỷ hoan bèn ngâm hai câu rằng:

Hỹ túy huynh lâm yến.

Hoan cam kiếp cẫn bôi.

Ngâm rồi thò đũa gắp một miếng tuyết ngẫu giơ lên rồi ca một bài như vầy:

Đại ngẫu chư chu hề, loan bích hải, tiểu ngẩu như lý hề, chẫm tượng sàng, đại hiệp như bồng hề, sơ phong tị võ trường chi tợ cao kề, phá lãng xông ba, ngọc vi cốt hề,

sanh tự tại, băng vi phách hề, thũy trung ương, túng sư bích ngọc dĩ khai, tại hừu ngân tư nang cát.

Ca dứt rồi liền uống ba chén rượu, kế Phụng Tiên rút nhằm một cây có bốn chữ: "Hoa quý ung dung", bèn ngâm rằng:

Hoa lệ tiên nga túy tịch trung,

Quí Phi vị lộ mạo dung dung:

Ung ung vị thị thân tà ỷ,

Dung chĩ tây lai hựu vầng đông.

Ngâm rồi liền uống ba chén rượu, rồi thò đũa gắp một trái đào giơ lên mà ngân rằng:

Tam hoạt đào hoa lảng.

Còn đang ăn uống vui cười, bỗng nghe ở trong có tiếng cười, có ba bốn người con gái tóc xuống tới vai, diện mạo phương phi, nết na yểu điệu, thiệt là tuyệt sắc giai

nhơn, ở trong bước ra cười và nói rằng:

Mấy chị ham vui, chẳng thèm đợi chị em tôi ăn uống với, vậy thì sao cho công bình.

Quế Tiên nói:

Bọn ngươi nín ở trỏng mà không chịu ra, hay là có bạn rồi chăng, đêm nay Châu cô gia với Nhị cô nương khoái huợt chẳng biết chừng nào, chẳng bao lâu đây cũng tới phiên bọn ngươi.

Bốn người nghe nói liền háy và nói rằng:

Bọn tôi đà có lời thề, quyết chẳng lấy chồng, tình nguyện vào đạo tu hành cho trót đời, chớ không phài như chị Quế cứ ràng buộc vui vè với chồng vậy đâu.

Ai nấy nghe nói thảy đều cười rộ. Chân Nhi bèn nói rằng:

Mấy chị em ta đang ăn uống vui vầy, bị bọn ngươi ra làm cho vỡ đám, lẽ thì phải phạt, mà nay ba chị em ta cũng chưa làm thơ, vậy thì ba chị em ta cũng tình nguyện

chịu phạt mà chẳng ngâm thơ: đặng lập ra lịnh mới khác, ước đặng cùng chăng?

Ai nấy đều khen phải. Rồi đó ba người đều uống mỗi người ba chén rồi nói rằng:

Bọn mới ra là oanh muội với Quyên muội đồng ngâm một bài thất luật, còn Ngọc Thiềm muội muội với Thu Hà muội muội thì mỗi người ngâm một bài thất tuyệt, rồi bọn

tôi cũng hòa chung một bài trường lạc ca rồi sẽ nghĩ.

oanh muội và Quyên muội đồng ngâm rằng:

Ca thinh uyển chuyển quá kiều đông,

Thảm thiết bi lưu huyết nhiễm hồng:

Hoặc hướng liễu tiên nghinh hữu nhựt,

Cấp tùng hoa để oán xuân phong,

Phi lai các thượng trình tiều ngữ,

Sầu đôí đởm tiền tố khổ nung,

Thượng uyển đề thời thiêm vạn thọ,

Ngũ canh hiếu xử hạng nan cùng.

Hai người ngâm rồi, một vui một buồn, chưa đăng hay trọn, ai nấy đều xúm lại ép uống ba chén, rồi nghe Ngọc Thiềm ngâm rằng:

Cao thọ cao ngâm ý tự hào.

Bất trí nhựt noãn dữ phong cao.

Chi đầu yên quá chi chi thực,

Phẩm cách siêu phàm hứng tự đào.

Thu Hà ngâm rằng:

Đương thời ngọc mạo nhược thiên nhiên,

Bất cận giai nhơn phẩm tợ tiẻn,

Khả tích kinh thu chi diệp lận,

Minh niên phương đắc phục kiều hiền.

Ngâm rồi mỗi người đều uống ba chén, mấy người kia bèn hiệp nhau lại mỗi người mỗi câu mà hòa một bài "Mang đường xuân" như vầy:

Quế Tiên ngâm:

Kiều quí tùng lai chưởng nguyệt trung,

Thường cư ngọc khuyết dữ châu cung.

Diêu Tiên ngâm:

Hinh hương tự thị kham vi thủ.

Lan Tiên ngâm:

Nổn nhị đô nhơn ý khí nung.

Quỳnh Tiên ngâm:

Cũng thượng vô duyên y phấn đại.

Phụng Tiên ngâm:

Kế trung hữu hạnh bạll bàn long.

Chân Nhi ngâm:

Hồng nhan Ngọc mạo da thiên diệm,

Nhã độ phong lưu thắng đạm dung.

Mấy người ngâm rồi, vừa muốn cụng chén với nhau mà uống, vùng nghe Thiên tứ khen rằng:

Hay thiệt, ấy cũng nên gọi là nữ trung học sĩ.

Mấy chị em nghe nói giựt mình bèn nói với nhau rằng:

Có ai rình nghe kia cà, thiệt là lớn gan dữ đây!

Liền sai a huờn đi coi cho biết ai, chẳng dè đứa thơ đồng đi theo Thiên tử đó tên là Phước Nhi, bèn bước tới nói rằng:

Liệt vị cô nương chớ ngại, ấy là ông thân của Châu cô gia tên người là Cao thiên Tứ, chẳng hề chi đâu mà sợ.

Mấy người nghe nói, liền kêu con a huờn lại rồi dắt nhau bước tới trước mặt Thiên tử mà thưa rằng:

Nếu Cao lão gia nghe thì chị em tôi lấy làm thẹn lắm, vì thi của chị em tôi làm cà rởn mà chơi, nếu ngươi nghe tới sợ e nhơ tai người chăng, vả lại người có khi cũng là tài cao học rộng vậy xin người để cho ít câu đặng cho chị em tôi học thêm, thiệt là may lắm đó.

Thiên tử chẳng chối từ chi hết. A huờn đem dâng giấy viết còn Phước Nhi thì mài mực sẵn sàng, Thiên tử liền lấy bút huơi lia một bài phú rất hay. A huờn tiếp lấy

đem dâng cho mấy vị cô nương xem, xem rồi thảy đều khen rằng:

Thiệt là bắt đầu thất bộ chi tài cũng chẳng hay hơn đặng.

Nói rồi liền dâng trả và xin đề tên vào bài phú ấy đặng để treo trong phòng làm dấu tích.

Thiên tử cất bút giơ lên không biết viết chữ chi, bèn ngẩm nghĩ một hồi rồi viết như vầy:

Phụng thương sứ glả Cao thiên Tứ, bốn chữ trên là có ý viết ẩn bốn chữ Phụng Thiên thừa vận, sau rồi mới rõ. Mấy vị tên cô thảy đều khen ngợi. Lúc ấy đêm đã

canh tư, Phước Nhi bèn nói rằng:

Trời đã khuya rồi, xin Cao lão gia hãy về phòng mà nghỉ.

Thiên tử bèn đứng dậy từ giã ra về, mấy vị tiên cô theo đưa ra ngoài rồi mới bái biệt trở lại. Thiên tử về đến thơ phòng thay áo mà nghĩ. Trời vừa sáng ra vợ chồng Nhựt Thanh thức dậy, ra ngoài làm lễ chào mừng tân khách, rồi bày tiệc ăn uống vui chơi cho dến tối, bọn con nít lại vui mầng hơn nữa, rủ nhau đến coi tân nương.

Nguyên vì làng ấy, hễ có đám cưới thì vui vẻ phi thường, phần thì nhà Vương An Quốc là nhà phú hộ, cho nên bày tiệc ăn uống luôn hơn mười ngày. Đêm ấy tiệc rượu gần mãn, kế có một bọn thiếu niên kéo tới, đặng vấn hỉ tân nương: người đầu đảng xưng là Thạch đầu thái Tuế, còn người kia xưng là Thiết chỉ oanh Ca. Nguyên bọn ấy dẫu cho chủ nhà không thỉnh, thì chúng nó cũng dùng mưu này kế kia tới cung hạ cho đặng mới nghe, ban đầu còn chẳng nói chi, đến lúc bọn thiếu niên hỏi đố tàn nương, thì mới ra nghề, dầu có ai giỏi thể nào cũng chẳng sợ, đêm ấy hiệp với bọn thiếu niên tới đó trong bọn ấy có một người bước ra nói rằng:

Tôi có một câu giáp liễn, như biện đặng thì tôi cũng nên cúi đầu chịu thua.

Cả bọn đều nói: Vậy thì ra đề đi.

Người ấy nói:

Một câu bảy chữ mà chẳng dùng theo đề, duy phải lấy theo ý đề mà làm mới đặng, nay tôi ra đề: "Phu phụ hòa hài , câu đầu phải nói phu phụ, câu sau phải nói hòa

hài, mà nóì bóng mới đặng, chớ không cho phạm đề, phải biểu tân phụ ra giữa đây mà đáp, như đáp không đặng thì phải phạt hai trăm lượng vàng, và mười tiệc rượu.

Lúc ấy tân nương ngẫm nghĩ một hồi rồi đọc một câu như vầy:

Xướng tùy cọng toại tam sanh nguyện.

Ai nấy đều cười rằng:

ấy là phu xướng phụ tùy, duyên ba sanh gặp gỡ, từ đây sắp tới đêm đêm thường chung gối chung mền , vui vẻ giấc oan ương, câu đầu hay rồi, đặng rồi, còn câu sau

nừa hãy làm luôn đi.

Tân nương lại đọc một câu nữa như vầy:

Hoan lạc đong canh bá tuế ca.

Ai nấy đều khen rằng: "Thiệt rõ ràng là tài nữ". Trong bọn ấy lại có một người bước ra nói rằng:

ấy là nghề mọn, có chi làm hay để tôi viết ra bốn câu thi, cho tân nương hòa lại một bài, và phải bộ theo nguyên vận, song chẳng cho phạm đề, như họa tại hay thì thưởng ba chén, bằng họa chẳng hay thì phạt mười tô rượu, nếu uống chẳng nổi, thì phạt y như trước.

Nói rồi liền ngâm một bài tứ tuyệt như vầy:

Tịch nhiễm bang hồng thống sát kiêu,

Thương thương hạ diêp chiến diêu diêu,

Phong cuồng võ sậu vân sơ bái,

Lưu trú lang quân bã mục tiêu.

Tân nương nghe rồi chẳng ngẫm nghi chi hết, liền hòa lại một bài thơ như vầy:

Tịch diện ân tình dạ dạ kiêu.

Thượng ca hạ võ ý diêu diêu,

Phong di thược dược tu sơ bải,

Lưu đích xuân hồng bất nhẫn tiêu.

Bọn ấy nghe rồi bèn vỗ tay khen rằng:

Thiệt là tân nhơn khẩu khí, thi phú lẹ làng. Có kẻ lại nói:

Chẳng phải vậy đâu, con trai tuy đa tài, chớ xét lại chẳng bằng con gái ở nơi chỗ khoái lạc, làm sao cũng phải giỏi.

Thạch đầu thái Tuế không chịu nhịn thua bèn nói rằng:

Tôi có hai chữ "Tân nương", hãy lấy cái ý mà làm, làm sao cho có nghĩa vợ chồng, nói về vợ chồng động phòng thì mới nhằm, nếu có tài cao mà nói đặng nữa, thì

tôi mới nhịn thua cho.

Cả bọn đều khen phải, rồi hối biểu ra đề. Thạch đầu thái Tuế nói:

Phải lấy hai chữ: công bà mà giải cái ý và giải nghĩa ra, và cũng phải làm làm sao cho trong câu ấy cũng có chữ động phòng lạc thì mới nhằm cho.

Tân nương nghe nói bèn đối lại liền, đối như vầy:

"Công dã phu giả, phu vi công, thê vi bà, động phòng huê chúc lạc như bà". Ai nấy đều khen rằng:

Thiệt là tài nữ, bọn tôi không bì kịp. Lúc đang đối đáp vui cười, bỗng nghe phía ngoài người ta ngựa hí vang dầy, ai nấy thảy đều sợ hãi.